Tháng năm

  • viết cho bạn

Tháng năm. Những con ve bắt đầu dạo vang khúc ca muôn thuở. Nắng bắt đầu lúng liếng qua ô cửa, nắng trong như đôi mắt của cô gái không vướng bận chút âu lo. Mưa cũng bắt đầu chợt đến chợt đi như những người tình hay hờn dỗi, giận đó rồi yêu đó đấy thôi. Sài Gòn đã cùng tôi đi qua bao mùa tháng năm. Mùa của tháng của năm, hay mùa của tháng thứ năm tôi cũng không rõ. Mà rõ để làm gì khi lúc này đây, tôi chỉ muốn dắt bạn đi qua những con phố Sài Gòn. Phố hơi ẩm ướt một chút. Chúng ta cùng đi dưới những hàng cây rợp bóng để gió thả vài chiếc lá vàng xuống tóc bạn, tóc tôi. Tôi dắt bạn đến những tiệm sách cũ, cùng nhau lục lọi, tìm kiếm, cùng nhau khúc khích cười. Hay tôi dắt bạn qua khoảng sân trước nhà thờ Đức Bà ngắm những chú bồ câu đậu xuống đường ăn thóc rồi dang cánh bay đi. Và còn nữa, tôi dắt bạn đến một quán café tôi thường đến, chỉ cho bạn xem góc bàn tôi hay ngồi, hát cho bạn nghe ca khúc “Over and over” mà tôi rất thích. Bạn có muốn dạo bước trên nền tháng năm như thế cùng tôi không?

Những ngày này, tôi không bận lòng quá nhiều vào công việc, không để mình chộn rộn quá nhiều với cuộc sống bên ngoài, tôi thả hồn mình long rong. Khi bên ngoài trời đang đổ mưa thế này, nằm trên giường đọc đôi ba câu thơ nào đó quả là thú vị. Bạn nhắm mắt lại, nghe tôi đọc nào, thơ của Hàm Anh: Continue reading

Those were the days

Nhớ có lần được hỏi về sở thích âm nhạc, thích nghe nhạc gì, thích ca sĩ nào, tôi trả lời rằng sở thích là thứ luôn luôn thay đổi nên tôi chẳng thích một dòng nhạc nào hay một ca sĩ nào cố định cả. Một bài hát, một giọng ca sẽ trở nên hay khi nó chạm được vào cảm xúc của người nghe tại một thời điểm nào đó. Và nó hay với người này thì không nhất thiết phải hay với người khác.

Giờ thì tôi đang nghe ‘Those were the day’, Mary Hopkin hát, và thấy thích, nên cứ thế để yên cho giai điệu bọc lấy, cuốn tôi trôi theo những ca từ réo rắt:

‘Once upon a time, there was a tavern
where we used to raise a glass or two.
Remember how we laughed away the hours,
think of all the great things we would do.’

Tôi thấy tôi đâu đó rất xưa ngồi trong quán rượu như bài hát. Tôi thấy tôi đâu đó nâng ly bên bạn bè, vui chơi và thỏa sức ước mơ. Tôi thấy tháng năm tuổi trẻ của tôi xanh rào rạt hy vọng, rạng rỡ những niềm vui, tin vào những gì đã qua, không khuất phục trước những gì sắp tới. Rồi tôi thấy bộn bề cuộc sống cuốn tôi đi. Như một đoạn phim được tua nhanh vậy, tấp nập và vội vã đến không ngờ. Khi đoạn phim ngừng lại, chậm thật chậm, chỉ còn tôi ngồi đó soi gương, đơn côi, không nét vui, không hoài bão, chỉ tôi héo hắt già nua và xa lạ với chính mình. Vậy đó, chỉ giống trong bài hát đến đó thôi, không có những nụ cười ngày xưa kéo tôi khỏi cơn trượt ngã, không hân hoan, không hát ca cười đùa như đoạn kết bài. Continue reading

Đi qua những ngọt-đắng

Tôi thấy tôi trẻ con như một kẻ giữa ngày nắng xanh nằm mơ màng, khư khư ôm ghì lấy giấc mơ, lay hoài không chịu tỉnh. Tôi sợ chỉ cần nới lỏng tay ra một chút thôi, là cuộc đời sẽ giành lấy giấc mơ từ trong tay mình, mà bóp vụn. Tôi sợ mình trắng tay, mất hết vốn liếng giữa cuộc đời. Tôi sợ mình trơ trơ, cạn kiệt cảm xúc như tình yêu không còn nỗi nhớ, như nụ hôn không còn đam mê, như những người tình đi bên nhau  không còn tha thiết một cái nắm tay.  

Rồi tôi thấy tôi già dặn.

Tôi già dặn như kẻ giữa ngày rất mỏng, nhâm nhi tách cà phê, bâng khuâng nghĩ về những gì đã qua. Tôi nghĩ về cuộc đời, về buồn vui, yêu hận. Ai đó nói tình yêu cũng ngọt và đắng như vị cà phê. Tôi thì lại nghĩ tình yêu có lẽ dễ say như cà phê. Cái kiểu say kì lạ, mệt mỏi rã rời, muốn ngủ đi một chút để quên hết nhưng vẫn cứ thức chong chong. Cũng như những kẻ đang yêu, một khi đã yêu rồi thì chẳng thể nào dừng lại nổi. Nghĩ xong, tôi bật cười, hớp một ngụm cà phê. Continue reading

Chat-01

[3:00pm- 23/06/2011]

xyz: em ah

Vk: dạ

xyz: nếu có người yêu em, sẵng sàng hy sinh tất cả vì em, làm tất cả…

xyz: và một người em nhớ tới, lúc nào cũng nhớ tới, muốn ôm, muốn ở bên cạnh, nhưng người đó sẽ ko phải là người chăm sóc tốt cho mình

xyz: nếu yêu và chọn người đó, mình sẽ phải chăm sóc cho họ

xyz: em sẽ chọn ai?

Vk: đàn ông thường chọn người mình yêu

Vk: còn phụ nữ thường chọn người yêu mình, hình như vậy

xyz: tiếp nha

xyz: một người em luôn giữ bên mình, nhưng trong tim em lại nghĩ tới người khác

xyz: người muốn nói câu “anh yêu em” lại không ở bên cạnh… thì làm sao?

Vk: thì… chẳng sao cả :)

xyz: tại sao?

Vk: chọn ai cũng gây mệt mỏi cho chính người chọn và người được chọn

xyz: tai sao gây mệt mỏi em?

Vk: có những cái phải sống trong nó thì mới cảm nhận được

Vk: một lời không sao nói hết

xyz: tiếp nha

xyz: một người luôn luôn bên mình, quan tâm, chăm sóc mình, làm tất cả vì mình. Và một người ngược lại không làm gì cả Continue reading

Buồn buồn post chơi

Chuyện là vầy, hổm bửa anh Trần Phan có làm một bài sáu tám rất tình. Linh tinh đọc thế nào lại linh tinh họa bài sáu tám đó cùng anh. Hôm nay, trời bỗng dung nhẹ lên cao, không hiểu vì sao buồn lại mon men qua nhà anh, lượm mót đem về, chỉnh sửa chút chơi, treo trong nhà cho nó “hoành tá tràng”. Thôi chẳng dông dài nữa, nó đây ạh:

Nắng buồn

xếp lại trong mây

heo heo gió chạm

rơi gầy guộc mưa

Ta tìm em

cuối ngày xưa

gối xuân xanh

ngủ cho vừa chiêm bao Continue reading

Chuyện đâu đâu

======

Ai đó kể tôi nghe một câu chuyện

Chuyện xửa xưa rồi

Mà cũng mới hôm qua thôi

.

Trong câu chuyện đó…

Có nỗi buồn, niềm vui

Có nỗi không buồn, có niềm chẳng vui

Khóc khóc, cười cười

.

Trong câu chuyện đó…

Có kẻ thắng, người thua

Có kẻ không thắng, có người chẳng thua

Mê mải phân bua

. Continue reading

Như anh, và như em…


Sao em cứ mãi nghĩ về những người yêu nhau…

Họ đã viết nên những bản tình ca trên khuông nhạc của tháng năm. Họ đã ghi dấu nốt nhạc bằng kỷ niệm. Có những nốt đơn của nỗi nhớ, nốt kép của giận hờn. Có cung thanh của niềm vui, cung trầm của nỗi buồn. Và cả những dấu lặng dành cho những nụ hôn… Những người yêu nhau là những nghệ sĩ đó anh. Họ tấu lên những bản tình ca của mình bằng thứ nhạc cụ diệu kỳ nhất: bản năng. Nếu có ai nói rằng có điều gì tuyệt diệu hơn cả bản năng của con người thì có lẽ đó là điều không có thật. Từ rất lâu rồi, những bản tình ca vẫn cứ đẹp như thế. Đẹp như chính bản năng con người muốn ngồi sát lại gần nhau, muốn tựa vào nhau, muốn trốn trong nhau. Cứ như thế, và cứ như thế, những tình nhân đưa nhau xoay tròn trong những cung bậc kỳ diệu trên nền tháng năm. Bằng thịt da, bằng trí huệ, bằng trái tim mình, những tình nhân cứ lặng lẽ viết lên trang đời muôn hình vạn trạng tình khúc. Như chúng mình đã đi bên cạnh nhau. Như chúng mình siết lấy tay nhau. Như chúng mình hát cho nhau nghe tiếng hát từ trái tim nhau… Continue reading

Những bờ vai…

“… những bờ vai vô hình vẫn tựa vào nhau trong xa vắng”…

Thơ Diễm Châu

Đôi khi, bỗng thấy mình nhỏ bé và lọt thỏm giữa dài rộng của tháng ngày. Dường như nhớ, mà dường như không phải, dường như cô đơn, mà dường như không phải. Chỉ muốn được tựa vào bờ vai một ai đó, nghe thời gian xao xác trôi đi. Bình yên, có khi chỉ là cái tựa đầu khe khẽ thế thôi, để cân bằng những chông chênh vương vãi trong lòng.

Tôi thích vai những người đàn ông, mạnh mẽ, vững chải, và đủ rộng để những yếu đuối của đàn bà dựa vào. Dường như cuộc sống ngừng lại thật lâu trên một điểm tựa rất đỗi nồng nàn. Tôi thích vai những người đàn bà, thon thon, mỏng manh. Đôi bờ vai đủ nhỏ bé để gói gọn trong vòng tay của những người đàn ông, nhưng cũng đủ dịu dàng, ấm áp để ru ngủ những lo toan, căng thẳng của họ. Tôi thích vai những người già, heo hắt, xương xẩu và cũ kỹ, tựa hồ một thân cây cả ngàn vòng vân gỗ luôn thoang thoảng thơm mùi quá khứ. Đâu đó in hằn vết dấu bao tháng ngày gồng gánh thời gian. Continue reading

Màu thời gian…

Những ngày này trời Sài Gòn trở mưa. Không còn con nắng hoang hoải chiều hôm. Không còn những đám mây lững thững trôi về nơi xa lắc. Chú hề khéo tay đứng bán bong bóng bên vệ đường Pasteur cũng đi đâu mất, có lẽ ngại trời mưa. Sài gòn bớt bụi dần, ẩm ướt dần, và lạnh dần. Đôi khi vô tình, gió lướt thướt giỡn đùa trên cành cây, hai bên đường được dịp đón một cơn mưa lá vàng, hay một cơn mưa hoa dầu xoay xoay đến rợp lòng. Sài Gòn những ngày mưa, bao nhiêu suy tư vẩn vơ cứ chạy loanh quanh trong đầu cô, không tài nào bốc hơi bay lên trời được. Cô khẽ thở dài, có biết đâu nào, thôi đành mặc kệ những vẩn vơ…

Chiều tan tầm, anh và cô thường ngồi lại bên nhau trong một quán cà phê nho nhỏ. Quán “Nhạc xưa”, đúng với cái tên của nó, tường lún phún rêu, bàn ghế làm bằng mây, vài chiếc máy Akai cũ kỹ, loa tổ ong, nhạc rền rền, âm thanh ảo não. Continue reading

Life is but a dream!

  

Đầu tuần mới, nhận được quà của chú Miên, VK vui ơi vui. Thế nên sáng giờ  trong đầu cứ vang vang câu hát “life is but a dream” (đời là mơ). Xin khoe quà để mọi người  trong xóm mình cùng thưởng lãm tài hoa của chú Miên và chia vui với VK khi nhận được sự ưu ái này từ chú.

Continue reading