Hồ- Kawabata

HO

Nếu Murakami thường dẫn tôi về ánh trăng bàng bạc trong tiếng Jazz dập dìu, thì Kawabata lại đưa tôi đến một mặt hồ sương khói giữa hiu hiu tiếng gió. Những ngẫu tượng mà tác giả vẽ lên trên trang sách bảng lảng nét đẹp buồn, thoắt ẩn thoắt hiện, mơn man như sóng (loại sóng cộm lên đôi chút đó chơi rồi hoà vào mặt nước, mất tăm.)

Tôi cũng không rõ là mình đã đọc hết cuốn “Hồ” (Kawabata Yasunari) rồi hay chưa nữa. Vì tôi ngồi đó, ngó lấy dòng cuối cuốn sách một chặp, không cách nào tìm ra chỗ bấu víu cho mình khỏi cảm giác hẫng hụt, lòng dậy lên nỗi hoài nghi liệu rằng đó đã thực sự là dòng cuối? Cái gã Gimpei với mặc cảm đôi chân xấu xí, liệu gã có quay về ngách phố, đến trước ngôi miếu của một đền thờ nhỏ? Gã đừng nhìn sang phía quán trọ rẻ tiền nữa, biết đâu gã sẽ tìm ra được một mảng ký ức đã ngủ quên. Biết đâu đấy. Hay thôi gã cứ là kẻ lang bạt mang trong mình chứng bệnh duy mỹ kỳ quái, chạy đuổi theo những ngẫu tượng đẹp đẽ nào, tha thẩn bám đuôi họ cho tới khi mang nỗi tiu nghỉu trở về. Và khóc với ảo ảnh mãi không thôi.

Cuốn sách dẫn người đọc từ nhân vật này sang nhân vật khác, khung cảnh này sang khung cảnh khác, thời gian này sang thời gian khác, lồng ghép vào nhau, như kiểu những cơn gió vờn quanh mặt hồ không lối thoát. Hay như kiểu một viên sỏi ai đó thả xuống mặt hồ, làm loang ra những vòng sóng tròn bất tận. Quạnh quẽ biết bao nhiêu.

Phải rồi, tôi đồ rằng Kawabata đó chỉ thả một viên sỏi xuống mặt hồ, cho nhân vật của mình cộm lên, trôi giữa lớp lớp những vòng tròn lan ra từ chỗ viên sỏi được thả xuống, lan mãi cho tới khi nhân vật của ông hoà tan vào mặt hồ không dấu tích. Rồi, ông ngoảnh lưng, bỏ đi.

California Dreaming

Khi những chiếc lá khô cong mình chạm mặt đất, khi mà người ta thấy chông chênh bên bờ khái niệm bình yên, là lúc người ta nghĩ về sự dịch chuyển. Tôi đang nghe album “Wallflower” của Diana Krall, phong cách Pop pha Jazz, một kiểu thủ thỉ hiền lành, chiều tai người nghe quá đỗi. Tôi từng mê chết đi được giọng khàn khàn đặc trưng, một chút chịu chơi của cô trong ca khúc Temptation (album “The girl in the other room”). Tôi đồ chừng đã nghe ca khúc đó không dưới 100 lần. Rồi thì “California Dreaming” này cũng vậy, cứ nghe lại nghe đi.
Diana Krall là một cô nàng luôn thích nghịch ngợm bài hát. Kiểu phá bĩnh làm cho người nghe lạc qua một note khác, hay có khi là một nhịp điệu khác, chưa kịp thấy khó chịu thì cổ đã đưa về lại đúng nhịp đúng note gọn ơ ngay sau đó. Tinh tế và đầy mê hoặc. Nhưng trong “California Dreaming” này thì cổ dịu dàng, chỉ duy nhất dịu dàng. Mà sự dịu dàng, bằng cách này hay cách khác, làm phiền lòng người ta. Phiền nhất là làm người ta phải lòng.
Khi những chiếc lá khô cong mình chạm mặt đất, khi mà người ta thấy chông chênh bên bờ khái niệm bình yên, là lúc người ta nghĩ về sự dịch chuyển. Cũng không rõ nữa, rằng sự dịch chuyển có làm cho lòng họ dịu đi?
“All the leaves are brown and the sky is gray.
I’ve been for a walk on a winter’s day.
California dreamin’ on such a winter’s day.”

Fragments 06

120402goctraitim199_9ce20

1. Về niềm tin: tôi đã luôn nghĩ niềm tin như một gánh nặng cho người khác. Bởi khi trao cho ai đó niềm tin là bạn trút bỏ bớt những âu lo trong lòng, đặt vào tay họ. Rồi thì họ không được quyền khiến cho mình thất vọng. Khá là bất công, đúng không? Thực ra thì niềm tin nó cũng không hay ho gì cho lắm, nó làm cho người-tin trở nên phụ thuộc hơn, và người-được/bị-tin trở nên nặng nề hơn.

2. Về buồn-vui: không ai đủ khả năng làm bạn thấy vui, ngoại trừ chính bạn. Tương tự như vậy với nỗi buồn. Vậy khi bạn đang nắm giữ trong tay quyền quản lý buồn-vui cho mình, bạn hoàn toàn có thể lựa chọn những nỗi buồn và niềm vui xứng đáng. Và nếu đã lựa chọn xong rồi thì dù đúng/sai cũng nên gìn giữ những buồn-vui đó đi thôi, vì nó là của chính bạn, và vì bạn đã bỏ công ra mà nghĩ suy.

3. Về yêu thương: Người ta nảy sinh yêu thương từ những yếu đuối và mong muốn được lấp đầy, và đong đếm yêu thương bằng lời nói, hành động. Ranh giới giữa cho và nhận trong yêu thương thường mơ hồ. Người ta dễ nhầm lẫn rằng mình đang cho đi, trong khi cái mà mình đang nhận được mù mờ không thấy. Ở những chỗ nông của nhận thức trong yêu thương, người ta dễ xa nhau. Và ở những chỗ sâu của nhận thức, người ta giữ nhau được bền lâu hơn. Quan trọng là yêu thương luôn cho người ta những vui sướng và khổ đau mà không một điều gì khác có thể làm được.

4. Viết tới đây, tôi chợt nghĩ: vậy những thứ tôi đã viết trên kia là gì? Chúng là những con chữ nơi bàn phím, không hơn không kém. Là sự diễn giải non nớt. Là ngón tay chỉ lên mặt trăng chứ không phải là một mặt trăng có thực hằng hữu trên đời. Chúng cũ rích và thật buồn cười, ai mà không biết những điều này cơ chứ. Tôi nghĩ tôi nên xóa hết đi. Nhưng mà một người anh đã bảo: Khánh cứ viết, đừng xóa. Nên tôi để lại đây.

5. Tôi tưởng mỗi người là một chú ong, sáng sáng đi tìm mật. Sáng nay, chú ong Khánh bay lang thang, và vì một lý do hết sức vô lý nào đó, chú bị lạc đường (con đường này Khánh đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này bỗng nhiên thấy lạ). Sếp hỏi: Sao Khánh đến trễ? Khánh nói: Khánh bị lạc đường. Sếp đơ người, chắc trong đầu đang hình thành một dấu chấm hỏi to chà bá, sau đó là một dấu chấm than còn to chà bá hơn. Chắc sếp thấy phức tạp quá nên xua tay không hỏi thêm. Mà có khi sếp bỏ qua vì hôm nay là ngày Cá tháng tư, ngày nói dối.

Parsley, sage, rosemary and thyme

Khi gió lật tung rèm, phả mùi thơm lừng của những lá hương thảo ngoài bậu cửa ra khắp cả phòng, tôi thơ thẩn nằm đó, tưởng tượng về những ngày hội chợ vào trung tuần tháng tám ở vùng Scarborough cổ xưa:

Are you going to Scarborough Fair?

Parsley, sage, rosemary and thyme

Remember me to one who lives there.

She once was a true love of mine.

(Ai đến hội chợ Scarborough?

Ngò tây, xô thơm, hương thảo và xạ hương

Nhắc về tôi với một người nơi đó

Nàng từng là người tôi rất dấu yêu)

Tôi muốn nghe theo kiểu tình ca như Sarah Brightman trình bày hơn là cách thêm vào lời bài hát những ca từ gợi hình ảnh về một cuộc chiến của hai nhạc sĩ Paul Simon và Art Garfunkel. Dù rằng mỗi cách thể hiện mang đến một cảm xúc riêng, và cách nào cũng thiệt là hay.

Scarborough Fair là một bài hát dân gian truyền miệng, nên không thể tránh khỏi nhiều dị bản. Có dị bản rằng đây là lời của chàng trai bị người tình phụ. Chàng không trách cứ, vẫn bảo nàng: may cho chàng một chiếc áo không có mũi kim đường chỉ, tìm cho chàng một mẫu đất giữa biển mặn, gieo một hạt giống, dùng lưỡi liềm bằng da để gặt, và buộc bằng dây thạch thảo. Chỉ có sau khi làm được như thế thì chàng mới hứa sẽ yêu nàng chân thật. Vậy sao phải có những lời đề nghị đó? Biết đâu vì cô gái đã hết yêu thương chàng trai sau khi chàng rời Scarborough, nên chàng tự đặt ra những yêu cầu oái ăm không thực hiện được để đỡ bị dày vò trong mối tình đơn phương? Hay biết đâu nàng đã ra qua đời nên chàng tưởng tượng phép màu để mong ngày đoàn viên?

Cũng có dị bản rằng đây là một bài hát theo kiểu ứng đáp. Người nam sẽ đưa ra một vài thách đố cho người nữ rằng:

– Nếu nàng may một chiếc áo bằng vải láng mà không có mũi kim đường chỉ, giặt áo ở giếng khô, phơi áo trên một cành gai chưa bao giờ trổ bông. Làm được tất cả những điều đó, thì nàng sẽ là người tôi thật yêu.

Và người nữ hát ứng đáp lại:

– Nếu chàng tìm được một mẩu đất giữa biển mặn, cày đất bằng sừng cừu, gieo lên đất một hạt tiêu, thu hoạch bằng lưỡi liềm da, bó lại bằng dây thạch thảo. Làm được tất cả những điều đó, thì chàng sẽ là người tôi thật yêu.

Dù là hiểu theo nghĩa nào thì bài hát cũng trải ra đó tháng ngày hội họp huyên náo, những ngày vui. Để rồi theo sau đó là những phút lắng đọng, phút nhớ nhung hóa ngày thành buồn. Buồn và vui cũng từ một thứ mà ra vậy.

Khi gió lật tung rèm, phả mùi thơm lừng của những lá hương thảo ngoài bậu cửa ra khắp cả phòng, tôi thơ thẩn nằm đó. Giữa những cơn trúc trắc trong lòng, tôi thấy mình không cần một lời giải đáp nào cả. Đôi khi nghĩ cũng chỉ là để nghĩ mà thôi.

11045354_10204607791328699_7468027944983147647_n

Tháng Giêng

Tôi có một ngày của riêng mình trong veo như ngày này. Ngày có nắng, và có gió. Gió bật tung rèm, phả vào người như thể đang mở ngăn mát của chiếc tủ lạnh khổng lồ nào. Tôi dậy sớm, đứng tần ngần, xoay xoay một chiếc nắp hộp bất kỳ, chạm vào gáy sách chỉ để chắc rằng cuốn này tôi đã đọc hay chưa. Rồi nhích mũi lại gần những lọ nước hoa nhỏ, ngửi như một thói quen mà nghe những thân thương trôi qua nhè nhẹ. Chiếc loa trong góc phòng đang phát chậm rãi, Raindrops on roses and whiskers on kittens/ Bright copper kettles and warm woolen mittens…”

Tôi giở cuốn “Bốn mùa trời và đất”- Márai Sándor. Bây giờ vẫn còn đương Tháng Giêng:

“Tiếng chuông đã ngừng ngân, dân thụ lđứng lặng bên cửa sổ, nhìn màn đêm tuyết giăng, nghĩ đến thời gian trôi, đến những người đã khuất, đến cuộc đời.

Ta còn muốn gì ở cuộc đời? Sống đến vô cùng, như một tế bào, mà ý nghĩa và khát vọng duy nhất là sự tồn tại vô hạn. Tôi đâu muốn sống đến vô cùng. Tôi đã nếm trải tất cả, hương vị của cái chết và niềm vui. Giờ đây tôi muốn biết ý nghĩa của cuộc đời. Ý nghĩa cuộc đời làgì? Năm tháng mang đến cả điều bí ẩn này nữa: một buổi sáng tôi thức dậy và đời tôi tràn ngập điều bí ẩn đó. Giờ thì mọi thứ đã trở nên đơn giản hơn, quyến rũ hơn và vô vọng hơn. Ýnghĩa của cuộc đời là sự thật. Sự suy tư và ngờ vực, kiếm tìm và mãn nguyện, những nhầm lẫn và ảo vọng, phía sau những hiện tượng và sự phù sinh có một ý nghĩa chung nào đó, soi sáng và xuyên thấu tất thảy. Sự thật này bất thành văn. Cuộc đời trôi đi với hy vọng và khát vọng. Tôi là con người. Người ta đòi hỏi tôi đủ thứ: tình yêu và hận thù, bạo tàn và nhân ái, người ta muốn tất. Nhưng cuộc sống thì không muốn ở tôi điều gì khác ngoài sự thật. Tôi sinh ra trong môi trường này. Nhận thức điều đó đã khó, chịu đựng nó còn khó khăn hơn. Nhưng có lẽ không thể sống khác, chỉ có thể sống trong tinh thần của sự thật. Nhận thức rađiều này quả thật giống như một người luôn mang trong mình khối chất nổ dinamit đi giữađám đông. Không thể thực hành sự thật, vì đời người không thể chịu đựng nổi. Nhưng cần biết về nó, một cách lặng lẽ, như về Đức Chúa: đây là ý nghĩa của cuộc đời.”

Tôi gấp sách lại, giở một cuốn khác. Cuốn thơ xuất bản năm 1930, vẫn còn mới tinh, mà chị bạn ở London của tôi một lần tình cờ mua được. Trong đó còn nguyên lá thư của tác giả William Blathwayt gửi tặng bạn mình. Chắc cuốn sách không ngờ được rằng 85 năm sau, nó lại rơi vào tay con bé lạ hoắc ở xứ Việt Nam xa lắc. Số phận luôn là một cái gì đó ngoài dự đoán, mà phải mất một thời gian lâu thiệt lâu sau, ngồi nhìn lại mọi thứ, ta mới nhoẻn miệng cười.

Một ngày trong veo như ngày này, tôi làm lơ với những suy tư. Tôi chọn sáp thơm hương nhài bỏ trong góc tủ và góc phòng, xịt lên mình một ít Terracotta Le Parfum của Guerlain, thay một chiếc váy voan hoa, và mở cửa. Ngày của tôi không biếng nhác vật vờ như kiểu một đứa trẻ hư mẹ gọi mãi mà chả chịu dậy đi học, hoặc giả sẽ bật ngồi dậy rồi liu riu chui đầu vào chăn ngủ tiếp. Ngày của tôi thơm lừng hương nhài và cỏ hoa đồng nội. Ngày có những bước chân sáo nhảy tung ta tung tăng.

10436104_10204393135442436_3353395092900762221_n

Những tháng cuối năm

Những tháng cuối năm, thời gian trôi như kiểu bị một ai đó nắm lấy sợi dây mà lôi đi xềnh xệch. Mới nãy đây thôi, khi mang đồ lên sân thượng phơi, tôi ngó thấy trăng lấp ló qua khung sắt và lớp kiếng trong của giếng trời. Phơi xong tính ngắm thì trăng đã chạy đâu mất.

Trời se se và không khí ẩm ướt có lẽ là hợp với Jazz nhất. Đêm muộn, tôi mở playlist Jazz Lullaby ra nghe. Over The Rainbow không phải là một ca khúc dễ hát, Jazz luôn đòi hỏi ở ca sĩ sự ngẫu hứng và phiêu linh. Tôi thích cái cách mà Melody Gardot nhấn nhá bài này. Thích cả tiếng móc guitar kết hợp với nhạc cụ ở phần mở đầu nữa. Jazz thường là một lời tự sự, một nỗi buồn. Khởi sinh của Jazz từ Blues và Classic, mang tiết tấu phức tạp của âm nhạc Châu Phi, và giai điệu thì theo lối hát ứng tác của người Ấn Độ. Tôi nghĩ Jazz không chú trọng âm trầm (bass) lắm, Jazz cần âm trung (mid) và âm cao (treble) hơn. Audiophile cũng tương tự như vậy, thiên vị treble. Mà, sao phải chú trọng đến những điều đó? Nhiều khi một tiếng rao thôi cũng đã đủ thành một thứ nhạc hay của đêm. Tôi nói vậy vì vừa nghe ai đó rao bánh chưng bánh giò.

Tôi nhớ lúc bé, những tháng cuối năm, dù buồn ngủ đến ríu mắt, vẫn cố lân la xuống bếp ngồi, ngó mẹ dọn dẹp, chuẩn bị bao nhiêu là thứ. Rồi thì mẹ soạn ra nào hũ hũ, lọ lọ, chai chai. Mấy cái lọ đó có khi còn lớn tuổi hơn cả tôi. Tiếng chạm vào nhau của thuỷ tinh, tiếng bếp lửa liu riu, tiếng cười nói lào xào, gộp lại trong trí nhớ thành thanh âm của cuối năm. Những cuối năm trôi theo những cuối năm. Nếu có thể lấy dây mà xâu kỷ niệm lại thành một chuỗi, nếu kỷ niệm được phân chia theo màu, thì chỉ cần nhìn lên chuỗi dây vừa xâu đó màu nào nhiều nhất sẽ là màu của cuối năm. Tôi cá là như vậy.

Mà, đâu ai rảnh ngồi đây cá với tôi.

Thời gian trôi như kiểu bị ai đó nắm lấy sợi dây mà lôi đi xềnh xệch. Mới nãy đây thôi, khi tôi bật bản Jazz lên là mười một giờ rưỡi. Giờ, tôi vẫn chưa nghe xong, thì trời đã gần sáng mất rồi.

Tháng mười

Bây giờ là tháng mười. “Ngày tháng mười chưa cười đã tối”. Tôi hay lẩm nhẩm trong đầu như vậy giữa những loanh quanh trên đoạn đường từ công ty về nhà. Mẹ bày câu này từ lúc tôi còn bé xíu xiu. Lúc đó tôi không tìm hiểu nguyên do, tôi còn nhỏ quá. Chỉ biết tháng mười thì phải khẩn trương một chút, kẻo không lại trễ nải. Chẳng ai là thích sự trễ nải.

Tôi đọc lại Và Khi Tro Bụi của Đoàn Minh Phượng, “Nếu tôi vẽ một hình người, chính tôi, cái đầu tiên tôi vẽ sẽ là một đường viền. Đường viền ấy là biên giới phân minh giữa tôi và thế giới. Bên trong đường viền là tôi, bên ngoài là không phải tôi. Nếu tiếp tục tôi sẽ tô đường viền ấy càng lúc càng đậm, chứ tôi không biết vẽ gì khác”. Tôi lấy bút highlight đồ đồ lên đoạn đó. Sự cô đơn sao mà đẹp. Rồi thả lỏng mình, trôi giữa những man mác mà tác giả khơi ra.

Tôi khá gay gắt với những ai cứ khuyên nhau lựa hạnh phúc chứ đừng chọn khổ đau. Tôi nghĩ nếu bạn ghé sát mắt vào, sẽ thấy hạnh phúc và khổ đau là một. Rồi bạn nheo nheo mắt lại, nhìn kỹ vô lòng mình, buồn-vui cũng là một. Chẳng có gì đáng khuyến khích, chẳng có gì nên chối bỏ. Bạn biết đó, tôi sẽ nhăn mặt trề môi, sẽ nói rất nhiều, rất nhiều, cho đến khi bạn hoặc đồng tình hoặc ngán ngẩm không buồn tranh cãi với tôi nữa. Cái gì tôi cho là đúng, tôi sẽ đấu tranh.

Có những mối dây mà nếu cả hai cùng níu về phía mình thì nó sẽ đứt. Tôi đã dại dột thử không chỉ một lần. Tôi tưởng mọi thứ chỉ như trò chơi con trẻ, giận đó rồi thôi. Tôi tưởng chỉ cần lẫy lên, bảo “nghỉ chơi” thì đó là sự nghỉ chơi tạm thời, ngày mai lại hứa hẹn những cuộc vui. Tôi đã sai. Có những cái sai mình sửa được. Có những cái sai mình loay hoay cả ngày, cả tháng, cả năm cũng không sửa được. Những cái sai chồng chất lên nhau, tới một ngày không ngó lơ được mà cũng không gỡ nổi. Tôi đích thị là một đứa trẻ hư, à không, là một người lớn hư. Nói chung, tôi thấy tôi hư.

Tôi nghĩ giữ được một thói quen nào đó thiệt là hay. Như Beethoven luôn dùng đúng 60 hạt cho tách cà phê của mình. Như Immanuel Kant luôn đi dạo đúng giờ đã định đến nỗi người xứ Königsberg hễ thấy ông mở cửa là biết mấy giờ. Tôi không mong gì mình sẽ vĩ đại như thế, tôi chỉ muốn tập một thói quen vì biết đâu nó sẽ giúp tôi bớt hư? Ai mà biết được.

Bây giờ là tháng mười. “Ngày tháng mười chưa cười đã tối”. Tôi lẩm nhẩm trong đầu như vậy giữa những loanh quanh trong lòng. Tự nhiên lại đâm ra thích sự trễ nải quá chừng.

1376596_10203706197509417_4627367724651821626_n