Đêm nhạc Cung Đàn Xưa

an-tuong-liveshow2

Cung đàn xưa là tấm vé đưa khán thính giả đến với một cuộc chơi nghệ thuật chỉn chu và nhiều tâm huyết. Concept dàn dựng chương trình giản dị, xuyên suốt là những đoạn video lồng ghép thành một cuộc tán ngẫu giả tưởng giữa hai cây đại thụ của nền âm nhạc Việt Nam: Phạm Duy- Văn Cao. Hai vị cố nhạc sĩ trong vài trò MC của chương trình, được trình chiếu ngồi hai bên màn hình lớn, chốc chốc lại trêu đùa nhau rồi cười phà phà, bưng cốc trà lên, đặt cốc trà xuống, tự nhiên hết sức.

Mở đầu chương trình là phông nền làng quê Việt Nam 3 miền, sau tấm màn mỏng có 3 cô gái đứng múa hòa trong khung cảnh làng quê, và các bài hát “Đàn chim Việt”, “Ngày mùa” lần lượt được cất lên. Mình đoán những người ngồi trên khán đài, đặc biệt những người đã lớn tuổi, có lẽ không tránh khỏi cảm giác nao lòng. Ai mà không có một làng quê nho nhỏ của riêng mình để thầm nhớ về? Phần lời nhạc của các ca khúc được các ca sĩ trẻ hát lại có thay đổi một chút ít. Điều đáng mừng là chương trình có một số ca khúc của Phạm Duy mới được cấp phép trình bày ở Việt Nam như: Còn chút gì để nhớ, Thà như giọt mưa, Khối tình Trương Chi, Tạ ơn đời, Bao giờ biết tương tư, Em hiền như ma Soeur…

Mình thích sự tự tin của Đức Tuấn khi hát “Còn chút gì để nhớ”. Anh làm mình liên tưởng tới Trần Đức hát “Hương xưa” (Cung Tiến) trong cuốn Thúy Nga Paris số 63. Sở dĩ mình nhớ rõ như vậy vì quá ấn tượng với nụ cười Trần Đức đoạn cuối bài. Nụ cười của sự tự tin, như thể anh đã thi triển hết công phu và hài lòng vì những gì mình đã hát. Đức Tuấn hôm nay cũng đẹp vì sự tự tin như thế.

Nguyên Thảo phiêu và uyển chuyển với ca khúc chủ đề “Cung đàn xưa” (Văn Cao), tiếp sau đó là “Thiên thai” (văn Cao) và “Tiếng sáo thiên thai” (Phạm Duy) do Uyên Linh bè. Có lẽ nền nhạc hơi lớn hơn giọng Nguyên Thảo một chút nên một vài đoạn luyến láy hay của cô bị lọt thỏm trong tiếng nhạc, chưa tạo được hiệu ứng cao nhất. Nhìn chung Nguyên Thảo thực sự nổi bật trong đêm nhạc. Mình thích cả chiếc áo dài của Nguyên Thảo nữa, nền nã và hợp với chủ đề quá chừng.

Uyên Linh song ca với Đức Tuấn “Thà như giọt mưa” (nhạc Phạm Duy, thơ Nguyễn Tất Nhiên) hay ngẩn ngơ. Lâu rồi mới lại được nghe giai điệu này cất lên. Lối hòa âm tối giản để tôn lên chất giọng của ca sĩ.  Mà giọng của Uyên Linh thì nhấn nhá và ngọt ngào quá đỗi:

“người từ trăm năm về phai tóc nhuộm
ta chạy mù đời ta chạy tàn hơi
quỵ té trên đường rồi
sợi tóc vương chân người”

Hồ Trung Dũng trẻ trung, giọng trầm ấm dễ liên tưởng tới Quang Dũng. Có lẽ mình đã được nghe “Em hiền như Masour” quá hay của Don Hồ nên thành ra khó tính khi nghe Hồ Trung Dũng hát bài này. Tấn Minh thì vì mình không thích đàn ông giọng nhừa nhựa nên cũng không có ấn tượng gì. Khi tứ ca: Tuấn Ngọc, Đức Tuấn, Tấn Minh, Hồ Trung Dũng hát “Tình ca” (Phạm Duy), mình để ý những đoạn cao và ngân là dành cho Tấn Minh. Tuy nhiên như mình nói ban đầu, mình không thích chất giọng của Tấn Minh cũng như không thích sự phô diễn kỹ thuật. Để một bản nhạc đi vào lòng người thì nó phải tròn âm rõ chữ đã.

Tuấn Ngọc lịch lãm và trẻ trung so với độ tuổi U70. Tuổi già và vài đoạn hụt hơi không làm cho người ta thấy phiền hà gì khi nghe Tuấn Ngọc trình bày “Mùa Thu chết”, “Bao giờ biết tương tư”.

Mình thích cách hòa âm phối khí của đêm nhạc này, mới mẻ, trẻ trung. Thích các bản hòa âm của Võ Thiện Thanh, như kiểu nghe được tiếng chuông gió thoang thoảng đâu đó trong nhạc vậy. Mình thích cái cách những người ca sĩ giới thiệu bạn diễn song ca và nhạc sĩ đệm đàn cho họ, cái cách mà họ tôn trọng và yêu thương nhau. Mình thích cô gái thổi sáo cho ca khúc Thiên thai. Thích cái cách người điều chỉnh ánh sáng sân khấu canh tiếng sáo vút lên là bật ánh đèn ở vị trí cô đứng. Đêm nhạc thực sự ấm cúng, như một sân chơi nhỏ của những người chơi giỏi, và khiêm nhường.

Duy có điều mình nghĩ liệu có cần phải vỗ tay 3 lần cho một bài hát (đầu bài, giữa bài, và cuối bài)? Mình chỉ thấy hơi phiền hà nhiêu đó thôi.

Tháng Giêng

Tôi có một ngày của riêng mình trong veo như ngày này. Ngày có nắng, và có gió. Gió bật tung rèm, phả vào người như thể đang mở ngăn mát của chiếc tủ lạnh khổng lồ nào. Tôi dậy sớm, đứng tần ngần, xoay xoay một chiếc nắp hộp bất kỳ, chạm vào gáy sách chỉ để chắc rằng cuốn này tôi đã đọc hay chưa. Rồi nhích mũi lại gần những lọ nước hoa nhỏ, ngửi như một thói quen mà nghe những thân thương trôi qua nhè nhẹ. Chiếc loa trong góc phòng đang phát chậm rãi, Raindrops on roses and whiskers on kittens/ Bright copper kettles and warm woolen mittens…”

Tôi giở cuốn “Bốn mùa trời và đất”- Márai Sándor. Bây giờ vẫn còn đương Tháng Giêng:

“Tiếng chuông đã ngừng ngân, dân thụ lđứng lặng bên cửa sổ, nhìn màn đêm tuyết giăng, nghĩ đến thời gian trôi, đến những người đã khuất, đến cuộc đời.

Ta còn muốn gì ở cuộc đời? Sống đến vô cùng, như một tế bào, mà ý nghĩa và khát vọng duy nhất là sự tồn tại vô hạn. Tôi đâu muốn sống đến vô cùng. Tôi đã nếm trải tất cả, hương vị của cái chết và niềm vui. Giờ đây tôi muốn biết ý nghĩa của cuộc đời. Ý nghĩa cuộc đời làgì? Năm tháng mang đến cả điều bí ẩn này nữa: một buổi sáng tôi thức dậy và đời tôi tràn ngập điều bí ẩn đó. Giờ thì mọi thứ đã trở nên đơn giản hơn, quyến rũ hơn và vô vọng hơn. Ýnghĩa của cuộc đời là sự thật. Sự suy tư và ngờ vực, kiếm tìm và mãn nguyện, những nhầm lẫn và ảo vọng, phía sau những hiện tượng và sự phù sinh có một ý nghĩa chung nào đó, soi sáng và xuyên thấu tất thảy. Sự thật này bất thành văn. Cuộc đời trôi đi với hy vọng và khát vọng. Tôi là con người. Người ta đòi hỏi tôi đủ thứ: tình yêu và hận thù, bạo tàn và nhân ái, người ta muốn tất. Nhưng cuộc sống thì không muốn ở tôi điều gì khác ngoài sự thật. Tôi sinh ra trong môi trường này. Nhận thức điều đó đã khó, chịu đựng nó còn khó khăn hơn. Nhưng có lẽ không thể sống khác, chỉ có thể sống trong tinh thần của sự thật. Nhận thức rađiều này quả thật giống như một người luôn mang trong mình khối chất nổ dinamit đi giữađám đông. Không thể thực hành sự thật, vì đời người không thể chịu đựng nổi. Nhưng cần biết về nó, một cách lặng lẽ, như về Đức Chúa: đây là ý nghĩa của cuộc đời.”

Tôi gấp sách lại, giở một cuốn khác. Cuốn thơ xuất bản năm 1930, vẫn còn mới tinh, mà chị bạn ở London của tôi một lần tình cờ mua được. Trong đó còn nguyên lá thư của tác giả William Blathwayt gửi tặng bạn mình. Chắc cuốn sách không ngờ được rằng 85 năm sau, nó lại rơi vào tay con bé lạ hoắc ở xứ Việt Nam xa lắc. Số phận luôn là một cái gì đó ngoài dự đoán, mà phải mất một thời gian lâu thiệt lâu sau, ngồi nhìn lại mọi thứ, ta mới nhoẻn miệng cười.

Một ngày trong veo như ngày này, tôi làm lơ với những suy tư. Tôi chọn sáp thơm hương nhài bỏ trong góc tủ và góc phòng, xịt lên mình một ít Terracotta Le Parfum của Guerlain, thay một chiếc váy voan hoa, và mở cửa. Ngày của tôi không biếng nhác vật vờ như kiểu một đứa trẻ hư mẹ gọi mãi mà chả chịu dậy đi học, hoặc giả sẽ bật ngồi dậy rồi liu riu chui đầu vào chăn ngủ tiếp. Ngày của tôi thơm lừng hương nhài và cỏ hoa đồng nội. Ngày có những bước chân sáo nhảy tung ta tung tăng.

10436104_10204393135442436_3353395092900762221_n

Những tháng cuối năm

Những tháng cuối năm, thời gian trôi như kiểu bị một ai đó nắm lấy sợi dây mà lôi đi xềnh xệch. Mới nãy đây thôi, khi mang đồ lên sân thượng phơi, tôi ngó thấy trăng lấp ló qua khung sắt và lớp kiếng trong của giếng trời. Phơi xong tính ngắm thì trăng đã chạy đâu mất.

Trời se se và không khí ẩm ướt có lẽ là hợp với Jazz nhất. Đêm muộn, tôi mở playlist Jazz Lullaby ra nghe. Over The Rainbow không phải là một ca khúc dễ hát, Jazz luôn đòi hỏi ở ca sĩ sự ngẫu hứng và phiêu linh. Tôi thích cái cách mà Melody Gardot nhấn nhá bài này. Thích cả tiếng móc guitar kết hợp với nhạc cụ ở phần mở đầu nữa. Jazz thường là một lời tự sự, một nỗi buồn. Khởi sinh của Jazz từ Blues và Classic, mang tiết tấu phức tạp của âm nhạc Châu Phi, và giai điệu thì theo lối hát ứng tác của người Ấn Độ. Tôi nghĩ Jazz không chú trọng âm trầm (bass) lắm, Jazz cần âm trung (mid) và âm cao (treble) hơn. Audiophile cũng tương tự như vậy, thiên vị treble. Mà, sao phải chú trọng đến những điều đó? Nhiều khi một tiếng rao thôi cũng đã đủ thành một thứ nhạc hay của đêm. Tôi nói vậy vì vừa nghe ai đó rao bánh chưng bánh giò.

Tôi nhớ lúc bé, những tháng cuối năm, dù buồn ngủ đến ríu mắt, vẫn cố lân la xuống bếp ngồi, ngó mẹ dọn dẹp, chuẩn bị bao nhiêu là thứ. Rồi thì mẹ soạn ra nào hũ hũ, lọ lọ, chai chai. Mấy cái lọ đó có khi còn lớn tuổi hơn cả tôi. Tiếng chạm vào nhau của thuỷ tinh, tiếng bếp lửa liu riu, tiếng cười nói lào xào, gộp lại trong trí nhớ thành thanh âm của cuối năm. Những cuối năm trôi theo những cuối năm. Nếu có thể lấy dây mà xâu kỷ niệm lại thành một chuỗi, nếu kỷ niệm được phân chia theo màu, thì chỉ cần nhìn lên chuỗi dây vừa xâu đó màu nào nhiều nhất sẽ là màu của cuối năm. Tôi cá là như vậy.

Mà, đâu ai rảnh ngồi đây cá với tôi.

Thời gian trôi như kiểu bị ai đó nắm lấy sợi dây mà lôi đi xềnh xệch. Mới nãy đây thôi, khi tôi bật bản Jazz lên là mười một giờ rưỡi. Giờ, tôi vẫn chưa nghe xong, thì trời đã gần sáng mất rồi.

Tháng mười

Bây giờ là tháng mười. “Ngày tháng mười chưa cười đã tối”. Tôi hay lẩm nhẩm trong đầu như vậy giữa những loanh quanh trên đoạn đường từ công ty về nhà. Mẹ bày câu này từ lúc tôi còn bé xíu xiu. Lúc đó tôi không tìm hiểu nguyên do, tôi còn nhỏ quá. Chỉ biết tháng mười thì phải khẩn trương một chút, kẻo không lại trễ nải. Chẳng ai là thích sự trễ nải.

Tôi đọc lại Và Khi Tro Bụi của Đoàn Minh Phượng, “Nếu tôi vẽ một hình người, chính tôi, cái đầu tiên tôi vẽ sẽ là một đường viền. Đường viền ấy là biên giới phân minh giữa tôi và thế giới. Bên trong đường viền là tôi, bên ngoài là không phải tôi. Nếu tiếp tục tôi sẽ tô đường viền ấy càng lúc càng đậm, chứ tôi không biết vẽ gì khác”. Tôi lấy bút highlight đồ đồ lên đoạn đó. Sự cô đơn sao mà đẹp. Rồi thả lỏng mình, trôi giữa những man mác mà tác giả khơi ra.

Tôi khá gay gắt với những ai cứ khuyên nhau lựa hạnh phúc chứ đừng chọn khổ đau. Tôi nghĩ nếu bạn ghé sát mắt vào, sẽ thấy hạnh phúc và khổ đau là một. Rồi bạn nheo nheo mắt lại, nhìn kỹ vô lòng mình, buồn-vui cũng là một. Chẳng có gì đáng khuyến khích, chẳng có gì nên chối bỏ. Bạn biết đó, tôi sẽ nhăn mặt trề môi, sẽ nói rất nhiều, rất nhiều, cho đến khi bạn hoặc đồng tình hoặc ngán ngẩm không buồn tranh cãi với tôi nữa. Cái gì tôi cho là đúng, tôi sẽ đấu tranh.

Có những mối dây mà nếu cả hai cùng níu về phía mình thì nó sẽ đứt. Tôi đã dại dột thử không chỉ một lần. Tôi tưởng mọi thứ chỉ như trò chơi con trẻ, giận đó rồi thôi. Tôi tưởng chỉ cần lẫy lên, bảo “nghỉ chơi” thì đó là sự nghỉ chơi tạm thời, ngày mai lại hứa hẹn những cuộc vui. Tôi đã sai. Có những cái sai mình sửa được. Có những cái sai mình loay hoay cả ngày, cả tháng, cả năm cũng không sửa được. Những cái sai chồng chất lên nhau, tới một ngày không ngó lơ được mà cũng không gỡ nổi. Tôi đích thị là một đứa trẻ hư, à không, là một người lớn hư. Nói chung, tôi thấy tôi hư.

Tôi nghĩ giữ được một thói quen nào đó thiệt là hay. Như Beethoven luôn dùng đúng 60 hạt cho tách cà phê của mình. Như Immanuel Kant luôn đi dạo đúng giờ đã định đến nỗi người xứ Königsberg hễ thấy ông mở cửa là biết mấy giờ. Tôi không mong gì mình sẽ vĩ đại như thế, tôi chỉ muốn tập một thói quen vì biết đâu nó sẽ giúp tôi bớt hư? Ai mà biết được.

Bây giờ là tháng mười. “Ngày tháng mười chưa cười đã tối”. Tôi lẩm nhẩm trong đầu như vậy giữa những loanh quanh trong lòng. Tự nhiên lại đâm ra thích sự trễ nải quá chừng.

1376596_10203706197509417_4627367724651821626_n

những bắt đầu dễ thương

Đôi khi thấy mọi sự quanh mình rối ren, tui muốn chơi lại trò động-tượng hồi xưa.

Ngày xưa, lũ trẻ trong xóm tui thường rủ nhau chơi đủ các trò. Trước khi chơi cả đám sẽ tụ tập xù xì bàn tay trắng hay bàn tay đen để xem đứa nào “bị”. Phải xui lắm mới “bị” vì đứa “bị” thường thua thiệt, không được chơi như những đứa kia. Riêng có một trò tui ghiền làm người “bị”, đó là trò động-tượng. Cái đứa “bị” đó chỉ cần hô “động” là cả đám cử động nhảy múa đủ các kiểu điên khùng, tới khi hô “tượng” thì dù cho đang nhảy mũi cũng phải ngừng lại. Tui hay làm đứa “bị” trong trò này. Tui không phải thích ngó tụi nó im hơi còn tui tha hồ cử động. Tui thích lúc tui hô “tượng” là tui kết thúc mọi sự ồn ào, để rồi tiếng hô “động” sau đó là một bắt đầu mới. Mọi sự bắt đầu thường dễ thương.

Giờ, thi thoảng thấy người ta xôn xao nhốn nháo quá thể, tui bực, hô “tượng, tượng” trong đầu mà không thấy ai ngừng lại. Họa chăng có một đứa đứng lại ngó, là tui. Người ta bận dữ lắm. Bận đến nỗi nhiều khi đèn đỏ còn tới 6 giây mà họ bang bang chạy qua luôn, hoặc bóp còi khí thế sau lưng tui, có khi còn la tui, xúi tui vượt đèn đỏ giống họ. Như thể việc tui đứng chờ đèn chuyển qua xanh là điều kỳ cục của cuộc đời. Người ta bận dữ dằn. Tui cũng vậy, cũng bận dữ dằn. Có khi cũng quên một lời hỏi han, một nụ cười, một cái siết tay. Có khi tui hòa vô dòng người đông đúc chật chội, rồi chẳng thấy mình đâu nữa.

Lơ tơ mơ buồn, tui nghĩ giá mà có thể lại được chơi trò động-tượng như cái kiểu ngày bé hay chơi. Thay vì mấy đứa nhỏ chơi với nhau thì bây giờ là người lớn. Để tui xung phong làm người “bị” cho. Sau tiếng hô “tượng”, tui và bạn sẽ đứng yên phăng phắc ngó nhau một chút. Rồi mình “động”. Mình không màng đến những đúng/sai xưa cũ, mà vui vẻ bắt đầu. Mọi sự bắt đầu thường dễ thương.

Về những cánh cửa

Tui thích những cánh cửa khép hờ. Dù là đứng trước hay sau cánh cửa khép hờ đó, tui đều thấy yên tâm. Nó hứa hẹn một cuộc đến không mấy bất ngờ vì người để cửa hờ hẳn là biết có người sẽ đến. Nó còn hứa hẹn một sự ra đi rồi trở về nhanh chóng, vì ai mà bỏ đi lâu khi cửa nẻo thế kia. Trừ những lúc say ngủ ra, tui thích để cửa phòng khép hờ, không phải vì tui lười chạy ra chạy vô mở cửa, tui thích bảo người bạn của mình rằng “cứ vô đi, cửa không khóa”. Tui chỉ cần ngồi đó, ngó ra phía cánh cửa, cười thật tươi, hay chỉ cười trong ý nghĩ. Có vậy thôi mà vui.

Dù là thích những cánh cửa khép hờ, tui lại không thích ai đó mở cửa cho người khác mà không chịu mở hẳn cánh cửa ra. Nghĩa là chỉ vặn khoá, hoặc mở he hé rồi để đó quay lưng đi. Việc vào hay không vào để cho người kia tự quyết định. Hoặc là người mở cửa vô tư quá đỗi đến độ vô tâm. Hoặc là người mở cửa không mấy ưa vị khách của mình. Đằng nào thì cũng làm cho người còn lại thấy tình cảm không đủ đầy. Chỉ vậy thôi là xa cách.

Những khi buồn, tui khóa chặt cửa. Những khi vui tui mở tung cửa ra. Hoặc cũng có khi tui làm ngược lại. Nó chẳng theo một trật tự nào. Đơn giản vì tui thích vậy. Tui cứ thích rồi không thích, yêu thương rồi lại trách móc, đóng mở rồi lại bỏ lơ. Tui rùm beng với những cánh cửa. Nhưng hiếm khi nào tui gõ nhiều lần vào một cánh cửa đang khóa. Do tui không đủ kiên nhẫn, do tui hay tủi thân và giận hờn.

Tui biết được rằng những cánh cửa dù là đóng hay mở, dù là khép hờ một cách cố ý hay do vô tình để quên, thì rốt cuộc cũng chỉ là những cánh cửa. Nó không bao giờ quyết định được việc người ta sẽ bước vào trong hay ở mãi bên ngoài. Khi người ta muốn, người ta sẽ làm. Nó cũng không nói lên được rằng người bên trong đang dửng dưng. Biết đâu cái mà người đó chờ chỉ là một tiếng gõ? Chẳng phải tui đã luôn khép hờ để nghe một tiếng gõ rồi bảo rằng “cửa không khóa” đó sao? Đôi khi, sự giận hờn làm cho những cánh cửa đóng sập lại, để lâu ngày thành ra khó mở. Đôi khi, ý của tui là nếu cần, cũng phải gõ nhiều lần, rất nhiều lần.

Có những cánh cửa đóng mà đằng sau đó toàn là thương yêu.

entry cho bạn

“Nhận thêm một thiệp cưới/ Thấy mình lẻ loi hơn”

Bạn gọi điện.

Bạn bảo tụi mình thiệt lười, lâu rồi chẳng viết được cái gì. Thực ra là mình lười hơn bạn, mình còn chưa đọc xong cuốn 1q84 tập ba.

Bạn đọc cho mình nghe một đoạn, lời giới thiệu của một cuốn sách hay đại loại cái gì đó mình chẳng nhớ. Chỉ biết khi nghe bạn đọc, mình tưởng tượng ra hình ảnh một người đang ngồi gỡ từng sợi ký ức. Mình biết chắc rằng đó là một cuốn hay vì bạn toàn đọc những thứ hay. Mình biết chắc rằng một thời gian sau mình sẽ lục lại trí nhớ và hỏi bạn cho ra đó là cuốn gì. Còn bây giờ, tai mình nó hư lắm, nó chỉ cho mình nghe những thứ nó muốn nghe: tiếng lật sách, giọng đọc trầm, những khoảng lặng. Mình nằm và cứ thế miên man trong đầu. Mình thấy mình của năm lớp 12 ngồi cặm cụi vẽ vời nơi bàn trực ký túc xá, tà áo dài trắng và tuổi xuân lất phất bay, những cuộc chuyện trò bất tận, dòng chữ viết bằng mực tím ở trang cuối cuốn sổ lưu bút, cánh thư đường bay mây phủ, cuốn sách ai đó để quên nơi nhà thờ Phước Bình, đóa ngọc lan e ấp, bản Nocturne, mùi thuốc lá cay nồng.

Ký ức vô tình bị triệu hồi về đây. Ký ức không ngoan như ta tưởng, nó nhốn nháo khuấy động cả tâm tư. Phải chi có thể lấy roi mà khẽ cho mấy cái.

Mình nghĩ vậy, bất giác cười, rồi tiếp tục bâng quơ. Bâng quơ để mà hờn dỗi chơi thôi. Không biết sau này liệu rồi bạn có còn gọi mà đọc cho mình nghe một đoản văn, một câu thơ, hỏi mình những câu chẳng có ai hỏi, và chịu đựng nghe mình kể đủ thứ chuyện tào lao trên đời này? Liệu bạn có còn muốn thấy mặt trời tròn thiệt tròn, to thiệt to, màu cam lúc 5h30, và màu đỏ lúc 5h45 trên cây cầu mỗi chiều mình đi qua? Liệu bạn có còn lặng im và đợi mình cúp máy trước?

Mình đã không hỏi bạn nhiều như thế và rắc rối như thế. Mình chỉ tự nghĩ, rồi ngập ngừng: “sau này”…

Vậy mà dường như bạn hiểu, vì bạn nói:

– “Có chứ, Khánh!”

Cam Ranh

Mình vốn thích những thứ cũ cũ, nhỏ nhỏ, xinh xinh. Cam Ranh là một ví dụ. Cam Ranh bé tí teo, đi qua đi lại một buổi chiều là hết đường hết ngõ rồi. Từ nhà mình, ngó lên là núi Hàm Rồng, ngó xuống là biển. Mình nghĩ ngó qua ngó lại nhiêu thôi cũng hết cái Cam Ranh mất tiêu rồi đó.

Ngày mình còn nhỏ, tóc mình vàng, mắt xanh lơ, mũi cao, cả xóm ai cũng gọi mình là Mỹ lai. Gọi vậy mình nghe tủi thân lắm nơi, vì tưởng mình không phải con ruột của ba mẹ. Có khi tủi quá, ra gốc dừa trước nhà ngồi khóc. Nhớ lần đó bị mẹ la, mình đau khổ trong lòng, nghĩ có khi mình không phải con ruột của ba mẹ thật nên quyết bỏ nhà ra đi. Hành trang ra đi là bộ đầm voan đẹp nhất, cái túi con con đeo một bên (trong đó có gia tài là hai trăm đồng) và một con búp bê. Trước khi đi còn ôm đôi dép lào của ba mẹ vào lòng chào tạm biệt. Hồi đó Cam Ranh với mình to chảng, đâu có nhỏ như bây giờ. Hồi đó quyết tâm lắm chứ đi được cách nhà bốn căn là thấy xa quá xá rồi, thấy tự nhiên đói bụng, và khóc òa lên, quay về nhà, ôm lại đôi dép lào của ba mẹ mà nức nở. Chuyến bỏ nhà đi bụi ngày bé chấn động đó ngoài mình ra, cả nhà không ai hay biết gì hết trơn.

Thỉnh thoảng về lại xóm cũ, nhà cửa thay đổi quá chừng, kể cả nhà mình. Mấy cô chú anh chị hàng xóm, người mất, người đi, xóm giờ toàn những nhà cao, những hàng rào. Thấp thoáng còn vài ngôi nhà giữ nguyên như hồi xưa, nhưng người thì cũng không còn nữa rồi. Mình nhớ những trưa tụi nhỏ trong xóm trốn ngủ đi hái trứng cá, đi bắt bươm bướm, đi lên núi tìm thuốc trường sinh, những tối cúp điện quây quần bên nhau chơi đốt lửa, kể chuyện ma, chơi rồng rắn lên mây… Ngày tháng biếng lười, ngày tháng không chịu phủi lớp bụi thời gian kia đi. Dần dà ngày tháng bị che mờ, cũ hết.

Cam Ranh giờ có thay đổi diện mạo một chút, nhưng thiệt ra vẫn vậy thôi, vẫn đơn sơ, vẫn nhỏ xíu xiu. Chỉ khác là tụi nhỏ ngày xưa đi theo đường tụi nhỏ, người già ngày xưa đi theo cách của người già. Rồi thì Cam Ranh cứ như một người mẹ, cứ hiền hòa ngó ngó từng lớp con, và khư khư giữ lại bên mình từng hũ kỉ niệm. Kỉ niệm ngọt như kẹo. Những buổi chiều trong veo như buổi chiều nay, mình len lén lấy trong hũ ra một viên kỉ niệm ngọt lịm, ngồi nhớ tháng ngày xưa.

1621945_10201995470302306_159904575_n

Cô mình này…

1017028_10201025940744673_1351319124_n

Cô mình này, ta thích đi chùa cùng cô mình.

 Ta thích ngắm những đóa hoa sen trắng hồng len chen núp trong lá mà người ta bày bán trước cổng chùa. Ta thích để chân trần mà đi trên nền đá cũ, thích ngửi mùi nhang thơm lừng, thích rón rén khe khẽ bước lại gần những con chim bồ câu. Ta thích ngồi ở một góc rong rêu nào đó, nói cùng cô mình bao nhiêu là chuyện trên trời dưới đất, kể cho cô nghe về những thứ ta đọc được, và cô thì cứ tròn mắt ồ ồ ừ ừ. Còn nữa, ta thích thỉnh thoảng mở he hé mắt ra mà ngó cô mình chắp tay cúi lạy tượng Phật, miệng lẩm nhẩm nguyện cầu. Lúc đó trông cô hiền ghê đi (còn ta thì cứ mãi là cái đứa cà chớn cà cháo, sáng nắng chiều mưa trưa bỗng dưng có tuyết, khiến cô mình than vãn mãi mà cũng nuông chiều ta mãi)

Ta thích chùa Hoằng Pháp của cô mình. Ta chưa được đi chùa đó, nhưng nghe cô tả về đôi mắt của Phật rất đẹp, rất hiền, và nghe cô bảo là cứ thích đứng ngó mấy bức tượng Phật mãi chẳng muốn về nhà nữa, tự nhiên ta cũng đâm ra thích theo. Continue reading

tháng chín

Đêm nay để “Holding the light” (Bo Bruce hát) ru mình ngủ. Kết quả là trăn qua trở lại, cuối cùng ngồi dậy gõ lóc cóc mấy dòng này. Ca từ cứ vọng vang:

“I can’t sleep on through the night

Didn’t I lose my way

holding the lights?”

Mình vẫn đang chờ tháng chín. Tháng chín mùa thu của riêng mình. Năm nào tháng chín cũng có những niềm vui nho nhỏ kéo đến. Đầu tháng chín này có một lời hứa, thế là có thêm một lý do để chờ mong. Chờ là chờ như vậy thôi, dù có dù không, dù đến dù đi. Mình luôn tâm niệm bản thân sự chờ đã là một điều rất đẹp, rất thơ mộng rồi, vậy nên sao phải để cái kết quả sau cùng của chờ mong làm mất đi niềm vui của cả quá trình mong chờ? Và replay “Holding the light” đến lần thứ mấy cũng không rõ. Cứ để giọng hát tha thiết này, giai điệu sâu lắng này, ca từ buồn bã này bọc lấy mình, nhấc mình lên, và mang đi đâu tùy ý. Continue reading