Ngày em còn tóc ngắn…

Lê Thanh My

====

Mười năm soi lại tóc mình

Mới hay tóc đã không còn xanh nữa

Em thảng thốt khép cổng để xuân không về tựa cửa

Nỗi buồn như sợi tóc đêm đông

Đã có mấy mùa cho em đợi mong

Tóc em ngắn anh cười em “con nít”

Từng viên kẹo hồng như mắt em tinh nghịch

Lăn tròn trong khoảnh khắc thời gian Continue reading

Không đề gửi mùa đông

Tác giả: Thảo Phương

Dường như ai đi ngang cửa,
Hay là ngọn gió mải chơi?
Chút nắng vàng thu se nhẹ,
Chiều nay,
Cũng bỏ ta rồi.
Làm sao về được mùa đông?
Chiều thu – cây cầu…
Đã gãy.
Lá vàng chìm bến thời gian,
Đàn cá – im lìm – không quẫy.
Ừ, thôi…
Mình ra khép cửa,
Vờ như mùa đông đang về!

Lòng người… có khi cũng phải vội vàng khép cửa, bởi tình cảm sao se sắt lạnh lùng. Thoáng bồi hồi trong lòng… Một sợi tơ tình vướng víu lại trên đầu ngọn cây. Gió đi qua bâng quơ đánh rơi… Ta nhặt vội… Đến và đi! Dẫu biết là lẽ thường, vậy mà…

“Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa đông đã về”

 

Dựa vai anh mà khóc

Mình đã từng bâng khuâng khi nghe bài hát ” Cry on my shoulder” (tạm dịch là “Hãy khóc trên bờ vai anh”). Hôm nay chợt bắt gặp bài thơ này của nhà thơ Trần Huy Phương. Cũng những cung bậc cảm xúc nhẹ nhàng và êm ả,dễ đi vào lòng người như vậy…

Dựa vai anh mà khóc-

Trần Huy Phương


Có cánh hoa nào mà không tàn úa ?
Có hạnh phúc nào sẽ chẳng hư hao ?
Có cuộc đời nào không xuống thấp lên cao ?
Có môi nào chưa rung vì tiếng nấc ?
Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc
Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi

…Và có những chiều em cảm thấy đơn côi
Hãy về đây , dựa vai anh mà khóc
Kể cho anh nghe chuyện đời gai góc
Chia bớt cho anh cảm giác xót xa
Vì anh suốt đời là một sân ga
Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến
Dù có một ngày con tàu em thay bến
Sân ga này cũng vẫn sẽ còn đây .

…Và khi nào sầu nặng dáng em gẫy
Hãy trở lại , dựa vai anh mà khóc
Than thở với anh rằng người đời lừa lọc
Xớt bớt cho anh nỗi khổ bị dối gian
Anh sẽ vỗ về ” Dù mất cả trần gian
Em luôn có bờ vai anh để khóc
Em không bao giờ lẻ loi cô độc
Em không bao giờ thiếu một bờ vai
Em không bao giờ thiếu một vòng tay
Khóc đi em , dựa vai anh mà khóc “