Fragments 06

120402goctraitim199_9ce20

1. Về niềm tin: tôi đã luôn nghĩ niềm tin như một gánh nặng cho người khác. Bởi khi trao cho ai đó niềm tin là bạn trút bỏ bớt những âu lo trong lòng, đặt vào tay họ. Rồi thì họ không được quyền khiến cho mình thất vọng. Khá là bất công, đúng không? Thực ra thì niềm tin nó cũng không hay ho gì cho lắm, nó làm cho người-tin trở nên phụ thuộc hơn, và người-được/bị-tin trở nên nặng nề hơn.

2. Về buồn-vui: không ai đủ khả năng làm bạn thấy vui, ngoại trừ chính bạn. Tương tự như vậy với nỗi buồn. Vậy khi bạn đang nắm giữ trong tay quyền quản lý buồn-vui cho mình, bạn hoàn toàn có thể lựa chọn những nỗi buồn và niềm vui xứng đáng. Và nếu đã lựa chọn xong rồi thì dù đúng/sai cũng nên gìn giữ những buồn-vui đó đi thôi, vì nó là của chính bạn, và vì bạn đã bỏ công ra mà nghĩ suy.

3. Về yêu thương: Người ta nảy sinh yêu thương từ những yếu đuối và mong muốn được lấp đầy, và đong đếm yêu thương bằng lời nói, hành động. Ranh giới giữa cho và nhận trong yêu thương thường mơ hồ. Người ta dễ nhầm lẫn rằng mình đang cho đi, trong khi cái mà mình đang nhận được mù mờ không thấy. Ở những chỗ nông của nhận thức trong yêu thương, người ta dễ xa nhau. Và ở những chỗ sâu của nhận thức, người ta giữ nhau được bền lâu hơn. Quan trọng là yêu thương luôn cho người ta những vui sướng và khổ đau mà không một điều gì khác có thể làm được.

4. Viết tới đây, tôi chợt nghĩ: vậy những thứ tôi đã viết trên kia là gì? Chúng là những con chữ nơi bàn phím, không hơn không kém. Là sự diễn giải non nớt. Là ngón tay chỉ lên mặt trăng chứ không phải là một mặt trăng có thực hằng hữu trên đời. Chúng cũ rích và thật buồn cười, ai mà không biết những điều này cơ chứ. Tôi nghĩ tôi nên xóa hết đi. Nhưng mà một người anh đã bảo: Khánh cứ viết, đừng xóa. Nên tôi để lại đây.

5. Tôi tưởng mỗi người là một chú ong, sáng sáng đi tìm mật. Sáng nay, chú ong Khánh bay lang thang, và vì một lý do hết sức vô lý nào đó, chú bị lạc đường (con đường này Khánh đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này bỗng nhiên thấy lạ). Sếp hỏi: Sao Khánh đến trễ? Khánh nói: Khánh bị lạc đường. Sếp đơ người, chắc trong đầu đang hình thành một dấu chấm hỏi to chà bá, sau đó là một dấu chấm than còn to chà bá hơn. Chắc sếp thấy phức tạp quá nên xua tay không hỏi thêm. Mà có khi sếp bỏ qua vì hôm nay là ngày Cá tháng tư, ngày nói dối.

Fragments 05

120402goctraitim199_9ce20

1-      Tui có những người bạn. Họ sẵn sàng chịu khó tới bên tui, dù tui có thay đổi địa điểm hẹn ba lần bảy lượt thì họ cũng không lấy đó làm phiền hà. Tụi tui ngồi, nói với nhau quên giờ quên giấc. Tụi tui ngồi, nghe những hoang mang của nhau, thả mình vào những câu chuyện của nhau, cho nhau một lời khuyên, gieo vào lòng nhau một sự tin cậy mơ hồ. Tụi tui tiêu tốn thời gian của nhau bằng những tiếng cười. Sáng chủ nhật này của tui bắt đầu như vậy.

2-      Tui thích sự chừng mực, có một quỹ thời gian, một mục đích rõ ràng cho một việc nào đó. Nó làm cho việc mình dứt ra khỏi cuộc vui để trở về thành ra bịn rịn. Nó làm người ta nảy ra cái cớ cho cuộc gặp tiếp theo. Nó mang đến một lời hẹn, một “lần sau”. Còn gì ngọt ngào hơn việc có mặt trong tương lai của nhau?

3-      Tui cũng thích sự dây dưa nữa. Hồi nhỏ tui thường thể hiện sự dằng dai của mình bằng cách vít cổ ba lại, hoặc hun má ba một cái trước khi ba đi đâu, hoặc khóc. Thể nào ba tui cũng không đành lòng, sẽ ở lại với tui thêm một chút. Giờ tui đôi khi bỏ đi trước, đôi khi ngó lơ, nhưng thực ra là tui thích ngóng cho tới khi người bạn của tui đi khuất, để tui thấy yên tâm. Tui thích ngồi chờ ai đó, như cảm giác của đứa trẻ chờ mẹ đi chợ về. Sự chờ đợi luôn hứa hẹn một niềm vui bất ngờ. Sự chờ đợi luôn đẹp hơn kết quả của sự chờ đợi.

4-      Tui có đôi điều băn khoăn, nhờ những người bạn của tui mà tui thấy nhẹ trong lòng hơn một chút. Tui nghĩ cứ làm, cứ yêu điều tui làm theo cách  riêng tui. Tui nghĩ nên thử thả lòng mình rỗng rang vì làm sao mà rót được nước vào một cái ly đã đầy?

5-      Thì ra khi đau, tui chọn cách của con đà điểu, hễ sợ hãi là úp mặt vào cát, để mình không nhìn thấy gì, mặc kệ những xôn xao ngoài kia.

Guitar Gỗ (2)

Ảnh

 Tui đến Guitar Gỗ không nhiều, chỉ là thi thoảng ghé qua vì thích không gian ở đó, mộc mạc, hiền lành. Ở Guitar Gỗ, tui có thể chọn cho mình một chỗ ngồi đối diện với sân khấu để nhìn rõ người hát và người chơi đàn; hay chọn một cái bàn thấp trên căn gác nhỏ để có thể khoan khoái duỗi chân nhoài đầu dựa trên tay ghế mà không bị ai nhìn thấy; hay ngồi mé sau sân khấu cũng được, vị trí hậu trường, cánh gà, cảm giác như mình là “người nhà”, như dạng khách quen tới để chung vui chứ chẳng câu nệ hình thức.

Hồi lần đầu đến Guitar Gỗ, tui bị ấn tượng bởi một anh chàng mang áo chemise trắng quần tây đen. Anh chàng đó chơi guitar hay quá đỗi (thực ra anh có lỡ đánh nhầm một hai note thì đối với tui cũng không hề gì, anh vẫn hay tuyệt cú mèo như thường, vì tui không phải dân có chuyên môn). Khi chơi đàn, anh cười. Kiểu cười như thể anh vừa là người chơi mà cũng vừa là người thưởng thức. Như thể vào cái khoảnh khắc bắt đầu chạm vào bản nhạc thì anh và bản nhạc đó hòa làm một. Hẳn là anh phải yêu và ưng ý việc anh đang làm dữ lắm. Cái cách anh cười, nó khiến tui băn khoăn. Sau, tui không lấy làm băn khoăn nữa, tui nghĩ nó đơn giản là đẹp. Khi người ta yêu thích một việc gì, khi người ta làm việc đó bằng cả trái tim, thì người ta trở nên đẹp đẽ. Tui đồ là anh biết nụ cười của anh có thể đốn rụng trái tim bao cô nàng, nên anh cứ chơi chiêu cười hoài. Tui với cô bạn thân thỉnh thoảng thấy lòng xao xuyến. Những buổi tối của tụi tui ở Guitar Gỗ cứ bồng bềnh theo điệu đàn và điệu cười đó mà trôi.

Có vài lần lẽ ra tui sẽ ngồi cùng bàn và trò chuyện cùng anh, vì tui có nhiều bạn quen ở quán, họ kéo tui ngồi lại. Nhưng tui cố tình để vụt mất vài lần đó, tui từ chối. Tui không phải ngại, mà chỉ thích ngó anh từ xa, lúc đang chơi đàn.

Giờ nghe đâu anh không làm ở đó nữa, tự nhiên thấy buồn. Tui trước giờ cứ đinh ninh anh và cái quán là một. Tui nghĩ tui chỉ việc đi chơi đâu thỏa thích, khi nào muốn nghe đàn, muốn ngó một nụ cười thì đến đó. Tui cứ tưởng mọi thứ luôn bày biện sẵn ra, chờ đợi để mà chiều chuộng mình. Tui chủ quan quá, thành ra bây giờ tui bâng khuâng.

Nhưng có sao đâu, rồi thỉnh thoảng tui cũng sẽ tới quán, như bao lần trước thôi. Tui tới để nghe đàn, để nhớ, và để kể cho bạn nào đó chưa biết về anh rằng: trước đây quán có một anh chàng hay ho lắm. Anh chàng hiền khô, có ánh mắt biết cười, và biết gảy điệu đàn làm chao đảo trái tim bao cô gái, trong số đó có tui.

Guitar gỗ (1)

10001492_10202405349029018_302078398806674892_n

“- Bố ơi, khi mà người ta đau lòng quá, người ta phải làm sao hả bố?

– Tập trung vào công việc mình đang làm. Con có ngồi Thiền hay tập Yoga không? Có chuyện gì vậy, con gái? Mai ghé Guitar Gỗ chơi với bố, nghen!”

Tôi đến Guitar Gỗ vì một lý do ích kỷ như thế: vì tôi buồn.

Và đêm. Bố ngồi đó. Bản Flamenco tôi nghe đã nhiều lần, ngón búng dây hay ngón đàn một tay cũng đã rất quen, vậy mà vẫn cứ mềm lòng như thể lần đầu thưởng thức. Bố hát thêm một bài, phổ nhạc từ thơ Đỗ Trung Quân, bài hát kết thúc bằng câu:

“anh không về nữa
nhớ mùa xưa không?”

Dấu chấm hỏi đó nó buồn hơn những dấu chấm hỏi khác. Dấu chấm hỏi đó bố thả chao giữa lòng nhạc, đáp xuống cuối bài. Lơ đãng mà xao xuyến. Như cái kiểu người ta thả nỗi nhớ vào mùa lãng quên. Tôi nghĩ có lẽ nỗi buồn của riêng tôi cũng rơi đâu đó giữa những nhớ quên mà tôi tự tạo ra cho mình. Nó sẽ đáp xuống lặng lẽ như câu bố hát chứ? Hay sẽ lạc đâu đó xa tầm với? Tôi cũng không rõ nữa. Tôi sẽ tìm và hỏi thời gian về điều này sau. Còn bây giờ, tôi chỉ muốn ngồi lặng yên, nhấm nháp tiếng solo guitar, khẽ kéo rèm nhìn ra cửa sổ.

Bầu trời đầy sao, không ai chạm đến. Nỗi buồn hẳn cũng vậy, thấy đó thôi chứ không chạm tới được. Vậy thì chạm vào làm chi? Cứ để nỗi buồn chao đảo như thế và dịu dàng như thế, có sao đâu. Để tôi ngồi yên một chặp thật lâu như thế, cũng có sao đâu. Lát nữa thôi, tôi về.

Thầm cảm ơn bố. Sinh nhật bố, bố đãi tôi thật hậu hỉ.

Fragments 04

120402goctraitim199_9ce20

Đêm vắng lặng quá! Đêm cố tình chừa ra khoảng trống cho mình miên man suy nghĩ. Những khoảng trống rộng rinh.

Một cuộc điện thoại dài hơi, một vài dòng tin nhắn, một sự lặng im vừa đủ cảm giác chênh vênh… tất cả rơi thỏm vào lòng đêm, còn mình thì sót lại. Chợt nhớ tới câu nói của Shakespeare hồi xưa mình đã tâm đắc chép vào sổ:

‘I will have poetry in my life. And adventure. And love. Love above all. No, not the artful postures of love, not playful and poetical games of love for the amusement of an evening. But love that overthrows life. Unbiddable, ungovernable, like a riot in the heart, and nothing to be done, come ruin or rapture.’

 (Đời tôi sẽ là những vần thơ. Là những cuộc chơi. Là tình yêu. Hơn hết thảy là tình yêu. Không, không phải thứ tình yêu chỉ để làm dáng, cũng chẳng phải ba cái trò ân ái bông đùa thơ thẩn chiều hôm. Mà phải là thứ tình yêu có thể làm vỡ tan cả cuộc sống kia. Một tình yêu bất tuân, khó kiểm soát, như là sự nổi loạn của con tim, và chẳng thể làm được gì ngoài để mặc cho cõi lòng hoang phế hay vẫn hoài si mê.)

Nếu đêm có thể nói chuyện được, có lẽ đêm sẽ gõ vào đầu mình một cái và bảo rằng: Đời không chỉ là những vần thơ, và không phải con tim ai cũng sẽ mãi đập cho nhau.

Uhm. Có lẽ đêm đã nói với mình như thế thật.

Đi

Bỏ Sài Gòn lại sau lưng.

1/ Chúng tôi đi qua những cánh rừng cao su mát rượi, lá xum xuê tới nỗi không một tia nắng nào lọt qua được, chỉ thấy hơi lạnh len qua những hàng cây, luồn vào tóc vào vai. Dọc hai bên là những bụi cỏ lau đang cố trườn mình ra đường nhựa như muốn xí phần. Từng cụm từng cụm mây một sà xuống che mát con dốc nhỏ. Chúng tôi chạy đuổi theo chúng. Rồi thỉnh thoảng cả bọn cười ngặt nghẽo khi vấp phải một cái ổ gà trên đường chỉ vì một lý do không thể nào kỳ cục hơn: do mải đuổi theo những bóng mây.

2/ Phú Giáo- Bình Dương vẫn còn lưu giữ cây cầu gãy nằm song song với cầu Phước Hòa. Cây cầu gãy này bắc ngang qua sông Bé, bị đánh sập vào năm 1975. Chẳng biết điều gì ở cây cầu lại thu hút tôi nhiều đến vậy, chỉ biết mỗi lần ngang qua đây tôi đều phải dừng lại ngắm nhìn một chút rồi mới tiếp tục lên đường. Người ta có thể yêu nhau chỉ vì một ánh mắt hay một nụ cười. Tương tự như vậy, người ta có thể yêu cả một con đường, cả một vùng đất chỉ vì một chiếc cầu đã gãy. Continue reading

Fragments 03

120402goctraitim199_9ce20

Ngày cứ xao xác trôi đi.

Có những lúc điên khùng, mình nhìn ra đường thấy người ta thành ra những chiếc đồng hồ cát đi qua đi lại. Ai cũng như ai, chỉ khác nhau ở lượng cát bên trong mà thôi. Cát thì rơi xuống từ từ, một năm, mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm, năm mươi năm,… (là ước lượng thế thôi), cát rơi hết thì người ta chết. Cuộc sống là gì nếu không phải là sự lấp đầy cho quỹ thời gian của một con người. Trẻ con lấp đầy thời gian của mình bằng việc học bò học đi, lớn lên chút tiêu tốn quỹ thời gian đó cho việc học hành, rồi bước ra cuộc sống, rồi tìm nghề nghiệp, bạn tình, rồi sinh con, rồi mong có cháu, rồi chờ cái chết. Quanh đi quẩn lại cũng bao nhiêu đó. Chúng ta mãi chỉ là kẻ nô bộc cho thời gian, vậy mà chúng ta cứ tưởng là mình to lớn lắm, ghê gớm gì đó lắm.

Những lúc không điên khùng, mình thích chạy qua nhà cô bạn thân, kể cho cô nghe đôi ba điều về những thứ quanh mình, và nghe cô kể lại. Sẽ than vãn với cô về những âu lo, rúc rích cười với nhau về vết mèo cào hay một kẻ xấu số nào đó bị lôi ra bàn luận trong câu chuyện của hai đứa. Mình quăng mấy cái đồng hồ con người qua một bên, chả thèm nghĩ nữa. Mình thích đi chơi, nắng cũng được, mưa cũng xong, chỉ cần bước ra đường thôi là đủ. Mình thích gạt chân chống xe nghe đánh “coong” một cái rõ vui tai. Thích mang đầm và giày búp bê chạy nhảy tung tăng. Thích ngồi lặng im nghe ai đó kể về tình yêu, về những dự định, ước mơ. Thích hít hít chai dầu. Thích bị mắng như trẻ nhỏ. Thích thiệt nhiều thứ…

Và ngày thì cứ xao xác trôi đi.

Fragments 02

120402goctraitim199_9ce20

1. Chiều qua ngồi cùng nhỏ bạn bên bờ sông Thanh Đa, ngắm mây bay, ngó nước trôi, gió phả vào tóc, thấy lòng thanh thản lạ. Những ngôi nhà, những con đường hẹp dẫn ra bến sông như một lớp cách âm tuyệt vời đẩy những ồn ào bon chen phố xá ra xa. Cả nỗi lo toan cũng vậy, cũng bị cách ly không với tới được nơi này, nơi tôi đang ngồi thong dong ngắm những đám mây nhiều hình thù trôi ngang qua tòa nhà cao chót vót, trôi lạc về phía cuối chân trời. Bạn hỏi bâng quơ “trời thì rộng mà mây nó làm gì phải bay vội vàng vậy?” Tôi cũng đâu biết. Ngoài những phút giây thư thái hiếm hoi như thế này, cả tôi và bạn cũng như mây, cũng bon chen tìm một chỗ đứng ngoài đời lao xao kia đấy thôi. Chúng ta đâu có tự dừng lại được, đâu có chiếc neo nào neo chúng ta lại giữa bầu trời, giữa cuộc đời? Thả câu hỏi và câu trả lời vào lặng im, chúng ta cùng ngồi cười khi thấy đám mây này sao mà giống con rùa, đám mây kia sao như  con cá mập, đám mây nọ sao từa tựa con voi. Thật yên bình khi có ai đó ngồi bên mình, chẳng cần phải hỏi mình buồn điều gì, chỉ cần cười cùng mình về những thứ ngô nghê trên bầu trời kia, và thấy hiểu nhau. Continue reading

Fragments 01

120402goctraitim199_9ce20

1. Tự dưng nhớ hồi sinh viên, cô bạn cùng phòng kí túc xá về quê và đem vào một chậu sen đá nhỏ. Cô bạn buồn chuyện tình cảm nên dồn tâm trí chăm sóc nâng niu nó quá chừng chừng, như thể để lấp đầy khoảng trống hụt hẫng kia vậy. Mình hồi đó hay ra ban công ngắm chậu cây nhỏ, miệng lẩm nhẩm hát “cây sen đá lá bạc như vôi”, rồi cũng đâm ra thương mến lây cây sen đá từ đó. Sau này mỗi lần lên Đà Lạt là lại mang sen đá về. Và loài cây đó với mình luôn gắn liền với một nỗi buồn không thể định danh, đúng hơn là sự khoả lấp cho nỗi buồn không thể định danh.

2. Có những bài hát mê mẩn mở nghe suốt ngày, thổn thức suốt ngày, thậm chí viết cả một entry dài thượt post lên blog về bài hát đó, rồi đọc đi đọc lại suốt ngày. Vậy mà giờ nghe lại tự nhiên thấy chán phèo. Warwick Avenue là một ví dụ. Những cơn buồn bã, hờn giận, chia ly vẫn luôn lắm lời như thế. Nhưng, cũng có thể ngày mai lại thích nghe. Thích thì nghe chơi, ai biết được.

3. Nhớ! “Như những lóng rễ buồn lan mọc trong đêm”

Nhảm trên fb

Nhảm 01 (30/11/2011)

Đêm qua, mình cứ nằm nghe mãi một bài. Nghe đi nghe lại đến quá 12h. Lòng chùng xuống vì những suy tư. Một bài hát mới, do Bích Phương trình bày. Ai đó nói rằng ca khúc chỉ trở nên hay khi nó chạm được vào cảm xúc sâu kín nào đó trong tim. Và có một câu trong bài hát đó chạm vào cảm xúc cuả mình thật. Chỉ đơn giản như thế đã đủ để nằm thao thức và buồn rồi.

Đôi khi muốn  nhốt nỗi buồn vào một cõi riêng, khóa chặt cánh cửa lại. Đớn đau hay mệt nhoài, mặc nó. Đôi khi lại muốn thả cho nỗi buồn rong ruổi tự do khắp triền ký ức. Nghe khắc khoải, than van.

Mãi vẫn không lớn lên được. Vẫn cứ đau những nỗi đau cũ.

Mãi vẫn chẳng vô tư được. Chốc chốc lại buông đôi ba tiếng thở dài.

Mình luôn đứng chon von giữa có và không, được và mất. Ngày tháng thì qua đi không ngờ, còn mình cứ mãi đong đếm, phân vân. Có cảm giác đã chẳng thể nào mặc vừa chiếc áo của hiện tại. Có cảm giác nó rộng rinh quá đỗi. Có cảm giác mình không lớn kịp cùng thời gian.

Mình cứ đứng mãi.

Mà ngày tháng thì vẫn qua đi không ngờ… Continue reading